Say men mật ngọt của ngày thu Đà Lạt

314

Lạc bước giữa dòng người hối hả, đôi chân tôi thong dong tìm về chốn bình yên cách xa Sài Gòn hơn 300km. Đà Lạt với tôi đã trở thành nơi trốn chạy lý tưởng mỗi khi trái tim mệt nhoài với cuộc sống, để tâm hồn phiêu bạc dừng chân nương tựa, để mọi suy nghĩ trở nên nhẹ nhàng, để ngọn lửa trong tim được vun đắp tròn đầy. Cứ thế, lại một chiều thu, tôi lang thang tản mạn khắp ngóc ngách Đà Lạt, nghe tiếng gió hú từ rừng thông, thưởng cái lạnh tê đang từ từ len qua từng lớp áo thấm vào người, ngây ngô một nụ cười lạ giữa mây trời.

men-mat-ngot-cua-ngay-thu-da-lat

Đà Lạt chẳng bao giờ hẹn trước, nên mỗi lần cứ thế xách balo lên và đi, tôi lại thấy sao yên bình quá đỗi, để đứng trước một Đà Lạt nên thơ, tôi an yên đến lạ. Tôi mê mẩn cái cảm giác một mình dạo bước quanh Hồ Xuân Hương lộng gió, để từng hạt mưa bụi lất phất cuối thu vương trên tà áo, trên lớp mũ len dày cộm rồi thi thoảng đọng nhẹ trên má lạnh tê.

Đà Lạt chẳng bao giờ hẹn trước, nên mỗi lần cứ thế xách balo lên và đi, tôi lại thấy sao yên bình quá đỗi, để đứng trước một Đà Lạt nên thơ, tôi an yên đến lạ. Tôi mê mẩn cái cảm giác một mình dạo bước quanh Hồ Xuân Hương lộng gió, để từng hạt mưa bụi lất phất cuối thu vương trên tà áo, trên lớp mũ len dày cộm rồi thi thoảng đọng nhẹ trên má lạnh tê.

Gió hồ thổi theo từng cơn như cô nàng thiếu nữ mới lớn kiêu kỳ đỏng đảnh, lúc lướt nhẹ thoang thoảng hương bay trêu đùa làn tóc, lúc giận dỗi ùa vào như muốn xâm nhập trực tiếp vào làn da như để trút bực bội. Dẫu có thế nào, tôi vẫn thích một mình chậm rãi xê dịch từng bước quanh Hồ Xuân Hương, chỉ còn có tôi và cái lạnh Đà Lạt cuối thu âm thầm sánh đôi.

men-mat-ngot-cua-ngay-thu-da-lat

Có một điều nữa hấp dẫn tại Đà Lạt Paris thu nhỏ không kém trong tôi chính là những cung đường tràn ngập màu sắc thiên nhiên trải dài theo sườn núi. Hầu hết khu dân cư được xây dựng dưới thung lũng để giảm tiết nhiệt độ lạnh, ấy thế nên lúc nào vòng quanh trên con đường ngắm nhìn Đà Lạt, tôi cũng có cảm tưởng như chỉ cần dang tay ra là có thể ôm trọn cả thành phố vào lòng.

men-mat-ngot-cua-ngay-thu-da-lat

Tuyệt nhất là những con đường đèo lên xuống gập ghềnh, mỗi lần đi đều giống như được ngồi trong chiếc tàu lượn đang lướt êm trên lớp nhựa đường một bên là rừng cây xanh ngắt, một bên là thung lũng nhà dân ẩn hiện qua lớp sương mờ dày đặc như chốn thần tiên trong câu chuyện cổ tích. Để mỗi khi qua một khúc cua, trước mắt lại hiện lên một khung cảnh khác hoàn toàn như từng thước phim đang từ từ được trình chiếu.

Bản nhạc mà đồi thông hợp thành với gió chính là câu chuyện riêng của thiên nhiên, dẫu có đi tìm mãi, ta vẫn không có được câu trả lời hoàn mỹ. Nên tôi giữ lại chút tòm mò sâu thẳm đáy lòng, chấp nhận lắng nghe lời tự tình của gió và cây, và rồi giữa một chiều thu giá buốt trên đồi thông, tôi nhặt lấy những cảm nhận, gom hết cất giữ thật kỹ vào ký ức, để mỗi khi nỗi nhớ về một Đà Lạt “đồi gió hú” trào dâng, tôi lại kéo ngăn tủ, lấy “báu vật” ra chiệm nghiệm.

men-mat-ngot-cua-ngay-thu-da-lat

Kết thúc một hành trình với xứ sở ngàn hoa, không tham thú thắng cảnh, không khám phá các khu du lịch nổi tiếng, tôi một mình tản mạn Đà Lạt giữa ngày thu, để tự mình cảm nhận hết những nét đặc trưng của gió, của sương, của con đường hơi lạnh Đà Lạt. Để bước chân khi chùng chình rời xa, còn mãi vấn vương về một Đà Lạt thanh bình chiều thu đang vướng vít ngay trong tim, chẳng hề lạnh lẽo mà ấm nồng hơn bao giờ hết. Để mỗi khi vòng quay cuộc sống lại khiển trái tim mệt nhoài, tôi lại mang “hương vị” được cất giữ bấy lâu ra “thưởng thức” như một cách cân bằng hiệu quả.

Cơn gió nhẹ vướng vít tóc mai
Lòng tự hỏi có gì là mãi mãi?
Để chiều thu Đà Lạt e ngại
Khẽ đá lời bằng khúc nhạc khó phai.

Xem thêm: